Thịnh Dĩ nhìn chằm chằm vào sáu chữ ấy, im lặng thật lâu, thật lâu. Một lúc sau, cô không nhịn được khẽ cười giễu, như đang tự cười nhạo chính mình.
Trong đầu bỗng mơ hồ hiện lên vài chi tiết trước đây từng không thấy có gì lạ. Ngày thứ hai sau kỳ thi đại học, cuối cùng thoát khỏi áp lực thi cử, cô đã ngủ một giấc thật dài ở nhà, dài đến mức mẹ Thịnh phải liên tục vào kiểm tra xem cô có còn thở hay không.
Xem lại thời gian tin nhắn được gửi, chắc là cô đã mơ màng tỉnh dậy trong giấc ngủ ấy, vô thức chấp nhận lời kết bạn, rồi nhìn thấy dòng tin nhắn này.
Người tỏ tình với cô khi đó quá nhiều, một kẻ dùng chuỗi ký tự loạn làm tên, lại gửi một câu tỏ tình mơ hồ như vậy, rõ ràng chẳng có gì đặc biệt cả.
Ngay cả việc tỏ tình cũng không dám nói rõ danh tính, không dám dùng tài khoản chính, thế thì quá thiếu chân thành rồi.
Thịnh Dĩ lúc đó đã nghĩ như vậy, rồi tiện tay đổi ghi chú cho người đó thành: “Tên ngốc ở đâu ra vậy.”
Sau khi đổi xong, cô tùy tiện ném điện thoại sang một bên, nửa tiếng sau thì nhận được cuộc gọi từ Giang Liễm Chu.
Cậu công tử họ Giang khi đó, vẫn lười biếng nói chuyện lặt vặt không đầu không cuối, chẳng hỏi cô thi cử thế nào, toàn là mấy chuyện chẳng đâu vào đâu.
Thịnh Dĩ nghe mà muốn buồn ngủ, đúng lúc người giúp việc trong nhà gọi cô ra ăn cơm, cô liền ngắt lời anh: “Cúp máy nhé.”
Giang Liễn Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240835/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.