Thịnh Dĩ nhìn Giang Liễm Chu ngoảnh mặt đi, chăm chú quan sát cô. Anh không nói gì, chỉ khẽ hạ mi mắt và nhìn cô với ánh nhìn vừa sâu vừa lạnh, mà thực ra, không hẳn là lạnh lùng.
Giống như một ngọn núi lửa được ngụy trang, chỉ để khi cô bước qua mới bộc phát. Vẻ “lạnh” chỉ là lớp vỏ bọc, để che giấu mối nguy bên dưới.
Thịnh Dĩ chợt khựng lại, trong đầu lập tức lóe lên ý nghĩ muốn chạy đi thật xa, cô không biết sao mình lại dũng cảm thốt ra những lời ấy với Giang Liễm Chu.
Hay nói cách khác, cô còn chẳng hiểu sao một câu bình thường như thế lại khiến anh phản ứng lớn đến vậy.
Giang Liễm Chu dường như nhận ra suy nghĩ ấy, ánh mắt anh hướng về cô, rồi thả tay đang nắm tay cô ra, Thịnh Dĩ thở phào, vội sải bước lùi lại vài bước.
Nhưng cô chẳng thể chạy được xa, bàn tay của anh bất ngờ nhấc lên, đặt nhẹ lên mái tóc cô.
Anh v**t v* hai lần thật khẽ, rồi bàn tay trượt xuống, chạm vào cổ cô, Thịnh Dĩ giật mình.
Giang Liễm Chu dừng tay, rồi chậm rãi véo nhẹ vào vùng da mỏng manh nhất ở cổ cô, thực ra chẳng hề đau, cử động của anh quá nhẹ nhàng, thậm chí còn mang chút dễ chịu.
Ấy vậy mà, Thịnh Dĩ vẫn run lên một cái, bản năng khép chặt bờ vai như một con mồi đã bị kẻ săn mồi khoanh vùng.
“Đừng cử động.” Giọng anh trở nên trầm, hơi thở ấm áp phả vào tai cô “Bảo bối, ngoan một chút.”
Thịnh Dĩ cứng đờ tại chỗ, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240825/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.