Giang Liễm Chu thậm chí còn cảm thấy, có lẽ mình đang sinh ảo giác. Anh biết rất rõ, nếu một người khao khát làm một chuyện gì đó đến cùng cực, hoặc khát vọng có được điều gì đó quá nhiều, thì rất dễ sinh ra ảo giác. Anh cũng chẳng phải chưa từng trải qua.
Thế nhưng…
Lúc này đây, anh cứ thế ngơ ngẩn nhìn Thịnh Dĩ trong lòng mình, nhất thời không phân rõ rốt cuộc đây là mơ hay là thật.
Giang Liễm Chu thậm chí còn chẳng biết phải hình dung tâm trạng của mình lúc ấy ra sao, một trận cuồng hỉ bùng lên từ đáy lòng, mạnh mẽ đến mức gần như không thể kiềm chế nổi. Nhưng anh lại cứ phải ép mình bình tĩnh lại: Nhỡ đâu chỉ là mơ thì sao? Nhỡ đâu cô ấy đang đùa thì sao? Ngay cả cánh tay đang ôm lấy cô, trong khoảnh khắc ấy, dường như cũng lơi lỏng đi một chút.
Mãi đến khi nghe được tiếng cô khẽ gọi bên cổ, Giang Liễm Chu mới như bừng tỉnh, lập tức ngẩng đầu nhìn cô, nhìn vào mắt cô.
Đôi mắt nghiêm túc mà trong sáng, khẽ cong lên theo nụ cười dịu dàng, không hề có chút ý đùa giỡn nào.
Đôi mắt ấy mang theo chờ mong, mang theo ấm áp, mang theo cả thích, một tình cảm thuần khiết, không lẫn chút tạp niệm nào.
Cũng chính vào giây phút đó, Giang Liễm Chu như bị niềm vui cuồn cuộn dội thẳng vào người, khiến đầu óc vốn đang trống rỗng của anh rốt cuộc cũng hoạt động trở lại, cả con người chìm sâu trong trạng thái xúc động khó lòng kìm nén.
Anh muốn hỏi: “Thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240824/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.