Tuy lúc còn ngồi trên máy bay, cô vẫn thoáng nghĩ: “Nếu ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ có thể quay mãi không kết thúc, thì cũng tốt biết bao.”
Thế nhưng khi vừa đặt chân về căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc, vứt bừa đôi giày, quăng cái vali vào một góc, tắm rửa xong rồi thay bộ đồ ngủ thoải mái nhất, sau đó nằm dài ra cái giường vừa to vừa mềm…
Ngay lập tức, Thịnh Dĩ lại nghĩ, quay cái gì mà quay chứ, chẳng lẽ nhà không đủ thoải mái hay là cô chưa đủ mê trốn trong nhà? Đúng là với một đứa con gái siêu cấp thích ở nhà như cô, thì nơi dễ chịu nhất vẫn là Hồ Duyệt Sơn Sắc.
Chương trình quay ở nơi cao như vậy, đúng là sướng thật. Nhưng cái sự mệt mỏi sau những phút sảng khoái kia thì như ngọn núi đổ ập xuống, lại thêm chuyện đi đi về về, rồi bay đi bay về, Thịnh Dĩ vừa về đến nhà đã tiện tay kiếm cái gì đó lót dạ, sau đó không còn chống đỡ nổi nữa, mệt đến mức lăn ra ngủ mê man.
Cơn ngủ này quả là kéo dài quá thể, dài đến mức khi bị chuông cửa đánh thức vào sáng hôm sau, cô còn ngơ ngác như lạc vào mây mù, trong đầu toàn những câu hỏi mang tính triết học: “Tôi là ai, tôi đang ở đâu, bây giờ là lúc nào?”
Chuông cửa vẫn kiên trì reo vang không ngớt, Thịnh Dĩ xỏ vội dép lê, đầu tóc xoăn dài rối bời, lảo đảo ra mở cửa.
Vừa mở cửa ra, liền thấy anh chàng hàng xóm đẹp trai kế bên đang dựa hờ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-cu-thich-em-dung-vo-tien/5240826/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.