Ngoại truyện 3
Thông thường, những người chủ động lật bài ngửa đều là vì họ tuyệt đối tự tin vào bản thân nên mới không chút kiêng dè.
Chu Uẩn từng nghĩ thân phận hắn đặc biệt, không phải kẻ dễ trêu chọc, cũng may lần đầu tiên gặp hắn ấn tượng đã không tốt lắm, giao tiếp với hắn chỉ giới hạn ở nụ cười lịch sự, không còn dây dưa gì về sau. Không ngờ Hubert lại tự mình tìm tới cửa, giống như đến để khiêu khích hơn.
Công khai thân phận cũng đồng nghĩa với việc hạ chiến thư, chẳng qua là sự việc diễn tiến nhanh hay chậm mà thôi.
Chu Uẩn cũng đã gặp không ít sóng to gió lớn, vừa mới đích thân trải qua cuộc so tài sinh tử, khả năng chấp nhận tự nhiên vượt xa người thường. Cằm hơi hất lên đón lấy ánh mắt cười như không cười của Hubert, cô đáp lại một cách không kiêu ngạo không tự ti: “Giết người sống hay người chết?”
Ý cười của Hubert vẫn còn đó: “Cô nói xem?”
“Tôi nói à?” Chu Uẩn bước lên một bước, nhưng bị cản lại bởi Văn Chú, anh lo lắng cho cô.
Chu Uẩn đưa tay đặt lên cánh tay anh, đầu ngón tay ấn xuống dùng sức, ném cho anh ánh mắt bảo hãy yên tâm.
Văn Chú khẽ nhíu đôi mày rậm, ý của cô anh hiểu, chỉ là thân phận đối phương quá nguy hiểm, một khi ra tay anh chưa chắc có thể bảo vệ cô ngay lập tức, đây mới là lý do anh không muốn để cô qua đó.
Hubert nhìn bọn họ giằng co qua lại, cười khẩy: “Yên tâm, tôi không mang súng.”
Chu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221792/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.