Ngoại truyện 4
Chu Uẩn trừng mắt nhìn anh một cái.
Văn Chú bưng ly cà phê lên uống một ngụm: “Cà phê uống rất ngon.”
“Anh biết điều em muốn nói không phải chuyện này.” Chu Uẩn chỉ chỉ vào thái dương mình.
“Hạng người như Hubert có thể nói là kẻ liều mạng, trong nước thì không về được, chỉ có thể dựa vào thân phận giả để đi lại giữa các quốc gia, em cảm thấy người như vậy mong muốn điều gì nhất?”
Chu Uẩn nghiêm túc suy nghĩ vài giây, bất ngờ nhìn anh: “Sự ổn định?”
“Không sai.” Văn Chú vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho cô ngồi xuống nói chuyện, “Người l**m máu trên lưỡi dao mà muốn có sự ổn định thì chắc chắn là chuyện viển vông, kẻ thù trong tối ngoài sáng quá nhiều, người bên ngoài không rõ tình hình nội bộ, nhưng nếu người bên trong sẵn sàng tiết lộ, thì ai cũng có khả năng ra tay.”
Hubert đến quá đột ngột, lại nhắc đến Chu Vực, chuyện cũ bị khơi lại, trong lòng Chu Uẩn khó tránh khỏi có chút bất an, ngồi trên ghế sofa nghịch ngón tay, tâm trí đã sớm bay ra khỏi homestay.
Văn Chú không làm phiền cô, vừa thưởng thức cà phê vừa xem tạp chí, hoàn toàn không để chuyện của Hubert trong lòng, lại trở về dáng vẻ nhàn nhã đi nghỉ dưỡng như lúc mới đến.
Chiếc chuông gió treo trên cửa sổ kêu leng keng, những tấm gỗ nhỏ xâu chuỗi đung đưa theo gió, va vào nhau tạo ra âm thanh leng keng, cũng đánh thức dòng suy nghĩ đang bay bổng của Chu Uẩn.
Cô vừa định hỏi hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221793/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.