Ngoại truyện 2
Kể từ khi hai người đến Cộng hòa Montenegro, tính khí của Văn Chú thì thu liễm bớt, còn Chu Uẩn thì ngày càng đanh đá, nghe thấy anh nói năng gợi đòn, hành động nhanh hơn não, lực đá qua cũng không gọi là nhẹ, đá thẳng vào bắp chân Văn Chú: “Anh bảo ai là hổ cái hả?”
Trên tường có treo một tấm gương ba mặt màu bạc, Văn Chú tiện tay gỡ xuống, ngón trỏ móc vào sợi dây mảnh cố định gương, đưa ra mặt gương rõ nét nhất cho cô xem: “Nhìn kỹ xem.”
Chu Uẩn trừng mắt nhìn anh một cái, ánh mắt khẽ chuyển rơi vào trong gương, thay đổi duy nhất chính là làn da đen đi một chút. Văn Chú đã dặn cô bôi kem chống nắng, nhưng cô dậy muộn, đợi rửa mặt xong thì một ngày đã trôi qua quá nửa, sợ lỡ lịch trình nên chỉ bôi chút nước hoa hồng và sữa dưỡng rồi chạy biến, chai kem chống nắng mang theo trong túi xách trước khi ra nước ngoài thậm chí còn chưa bóc tem niêm phong, nằm dưới đáy túi trang điểm, hoàn toàn bị lãng quên.
Tuy nói không đen thành than, nhưng nhìn tổng thể vẫn thấy không thoải mái, cộng thêm mấy sợi râu mèo vẽ bằng bột cà phê trên má, nhìn chướng mắt biết bao.
Chu Uẩn gạt tay anh ra, đẩy cái gương ra khỏi tầm mắt, liếc xéo Văn Chú: “Được, hổ cái thì hổ cái, cũng hợp lý đấy.”
Văn Chú nhếch môi cười như có như không, lúc này mà biểu cảm trên mặt quá rõ ràng thì chính là tự tìm phiền toái cho mình, không chừng chọc giận cô lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221791/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.