Ngoại truyện 1
Bốn tháng sau.
Cánh cửa lớn của một homestay ở Cộng hòa Montenegro từ từ mở ra, hương vị mặn mòi của nước biển phả vào mặt, thổi tung mái tóc dài xõa ngang vai và tà váy của Chu Uẩn bay phấp phới.
Cô từ từ nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm nhận sự dễ chịu do gió biển mang lại, dịu dàng như có ai đó đưa tay nhẹ nhàng xoa má.
Sau lưng đột nhiên cảm nhận được một luồng hơi ấm, như nam châm hút chặt lấy phía sau cô. Chu Uẩn cười bất lực, hơi nghiêng mặt nhìn kẻ gây ra chuyện này: “Gọi điện xong rồi à?”
“Ừ.” Văn Chú hơi cúi đầu, môi rơi trên vai cô hôn nhẹ vài cái “Điện thoại từ Túc Nguyên.”
Khóe môi đang mỉm cười của Chu Uẩn hơi cứng lại, quay đầu nhìn bãi biển ồn ào náo nhiệt cách đó không xa, giọng trầm xuống vài phần: “Sao vậy?”
“Mấy người bọn họ dính líu quá nhiều việc, những chuyện đã qua tay một khi bị điều tra rõ ràng thì càng không có đường sống, Chu Tư Tình và Phó Mỹ đã đến đồn cảnh sát nhiều lần để lấy lời khai, cuộc điện thoại vừa rồi là do Chu Tư Tình gọi tới.”
Trước khi rời khỏi Túc Nguyên, Chu Uẩn đã liên lạc với Chu Tư Tình. Trong điện thoại, cả hai đều im lặng vài phút, đối với kết cục cuối cùng, chỉ có bản thân họ mới hiểu rõ cảm giác ngay khoảnh khắc đó. Chu Tư Tình cuối cùng cũng có thể sống cuộc sống tự do mình mong muốn, còn về phần Chu Uẩn, đã báo thù cho bố, cô không còn cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221790/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.