Chu Uẩn đang định phản bác, đúng lúc tiếng gõ cửa vang lên, mọi lời định nói đành phải nuốt xuống, vừa ngước mắt lên liền thấy Văn Chú với dáng vẻ của kẻ chiến thắng đi ngang qua người cô để mở cửa.
Ván này cô bị chơi một vố, ván sau cô nhất định sẽ cho anh biết tay.
Văn Chú quay trở lại trước mặt cô, cúi người, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên môi cô, một loạt hành động diễn ra thành thục và tự nhiên, lại có vài phần tùy ý như đang đóng phim thần tượng.
“Em dùng thời gian để phán đoán độ bền vững tình cảm của chúng ta, có phải là quá tuyệt đối rồi không?” Anh đưa tay vén lọn tóc rủ xuống ra sau tai cô “Câu hỏi của Tưởng Đình Dã có lẽ anh có thể trả lời.”
“Hả?”
“Anh động lòng trước.” Văn Chú từ từ buông tay xuống “Vẫn luôn là vậy.”
Tần số đập của trái tim Chu Uẩn dường như trong khoảnh khắc này từ từ vượt qua đường thẳng bình ổn, từng tiếng từng tiếng như nện vào lồng ngực, truyền đến từng đợt hồi âm, mà trong hồi âm này lại xen lẫn lời nói của Văn Chú, khiến trái tim đang xao động của cô dần có cảm giác an định.
“Anh đi xử lý chút việc, trong phòng có nhà vệ sinh khép kín, muốn nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi.” Văn Chú biết bên ngoài còn có người đang đợi, như thường lệ đưa tay véo nhẹ mũi cô “Yên tâm ngủ đi.”
Nói xong, anh liền định đi, Chu Uẩn kịp thời kéo tay anh lại, ánh mắt lướt qua cánh tay bị thương của anh: “Xử lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221789/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.