Những nụ hôn nóng bỏng và dày đặc từ từ rơi xuống cổ, hơi thở phả vào vai gáy, thỉnh thoảng mang theo cảm giác tê dại ngứa ngáy. Chu Uẩn rụt vai lại, cố gắng né tránh cảm giác khó chịu này, nhưng lại vô tình tạo thuận lợi cho đối phương.
Cổ áo hơi rộng vì động tác rụt vai của cô mà trượt xuống dọc theo đầu vai, để lộ làn da trắng ngần tròn trịa, đúng lúc cảnh tượng này hiện ra, tạo nên ảo giác như một lời mời gọi thầm lặng.
Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn anh, va phải đôi đồng tử sâu thẳm kia, trong lòng bỗng dưng nảy sinh một tia hoảng hốt: “Em… nó tự tuột xuống mà.”
Chu Uẩn nói xong liền nhanh chóng kéo cổ áo lên, che chắn kín mít mảng da thịt trắng ngần kia, đánh trống lảng sang chuyện khác: “Chuyện tối nay đã sắp xếp như vậy rồi, có phải chứng tỏ anh đã có biện pháp tiếp theo rồi không?”
Văn Chú làm như không nghe thấy, ánh mắt u tối chuyển dời đến cổ áo đang được cô che chặt, không nói gì, nhưng ánh mắt lại chứa đựng muôn vàn ý tứ.
Chu Uẩn đợi mãi không thấy anh phản hồi, khi nhìn sang lại vô tình bắt gặp ánh mắt đang dừng trên vai mình, theo bản năng siết chặt cổ áo hơn, cau mày trừng anh: “Anh nhìn cái gì đấy?”
“Cũng đâu phải chưa từng nhìn thấy.” Văn Chú trả lời một cách hiển nhiên “Ở vị trí ngực em có một nốt ruồi nhỏ, có phải em không biết không?”
Vị trí ngực…
Chu Uẩn cúi đầu nhìn, ướm thử tay cách lớp áo, dần dần hiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221788/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.