Thảo nào ở trên xe Tưởng Đình Dã lại có câu hỏi đó, xem ra là có sự chuẩn bị mà đến, chẳng trách Bạch Đàm từng nhiều lần phàn nàn trước mặt cô rằng Tưởng Đình Dã là người tiếp xúc lâu sẽ phát hiện trên người anh ta đậm mùi tiền của thương nhân, nói năng làm việc có chừng có mực, nhưng mục đích mưu cầu tuyệt đối là có lợi cho anh ta. Anh ta hỏi câu đó trong tình huống kia, rõ ràng là lấy cô ra để tranh công đòi thưởng trước mặt Văn Chú.
Chu Uẩn nhìn anh hít sâu một hơi: “Anh biết rõ Tưởng Đình Dã cố ý hỏi sao còn coi là thật chứ?”
“Đáp án quan trọng hơn mục đích.” Văn Chú khẽ kéo cô một cái, người lại gần mình hơn chút nữa, ánh mắt dán chặt lên người cô “Khó trả lời lắm sao?”
Lúc này mà còn có thời gian phong hoa tuyết nguyệt, e rằng tìm khắp Túc Nguyên cũng không ra người thứ hai, cũng chỉ có Văn Chú mới còn nhã hứng thảo luận về đời sống tình cảm.
Cô từ từ đưa tay chống lên ngực anh, kéo giãn khoảng cách giữa hai người ra một chút, lòng bàn tay dùng lực đẩy người ra “Đừng hòng moi lời em.”
Văn Chú liền nhìn thấy một bóng người lẩn đi nhanh như chớp, chỉ sợ bị bắt lại, câu nói “nhẹ tựa chim yến bay” lúc này đã được cụ thể hóa ngay trước mắt anh.
Đúng lúc Tống Miện từ trong nhà đi ra suýt chút nữa đụng phải Chu Uẩn đang chạy vào, may mà anh ta là con nhà võ, phản ứng nhanh nhẹn né tránh kịp thời, khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221787/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.