Tốc độ xe quá nhanh, Chu Uẩn không nhìn rõ người trong xe là ai, lục phủ ngũ tạng như muốn trào ra khỏi cổ họng theo tốc độ tăng vọt của chiếc xe. Cảm giác cơ thể mất kiểm soát khiến cô dần rời khỏi ghế ngồi, chỉ có hơi ấm và sự kìm kẹp từ bàn tay trái nhắc nhở cô rằng nguy hiểm đang đến gần, họ đang đánh cược tất cả, giống như lời anh đã nói… là cái chết.
Đèn neon bất chợt hiện ra, những cột đèn đường dựng đứng hai bên đường quốc lộ như chuỗi ngọc trai nối liền nhau, tỏa ra vầng sáng màu cam nhạt dịu mắt.
Số lượng xe bám theo xe họ ngày càng tăng, mỗi chiếc xe đều áp sát bọn họ. Chu Uẩn thậm chí còn nghe thấy tiếng thân xe va quệt vào nhau, dường như chỉ giây tiếp theo thôi, chiếc xe này của họ sẽ bị những chiếc xe xung quanh nuốt chửng, biến mất trên đường quốc lộ.
Cô theo bản năng quay sang nhìn Văn Chú, mà anh dường như cũng có cảm ứng, ánh mắt khẽ chuyển, bốn mắt nhìn nhau. Bàn tay mười ngón đan chặt được anh từ từ nâng lên, đặt xuống một nụ hôn nhẹ nhàng.
“Mở cửa.”
Tài xế nghe lệnh làm việc, nhanh chóng ấn công tắc, cửa xe từ từ mở ra. Mà hai chiếc xe bám sát thân xe họ nhất, không biết từ lúc nào cũng đã mở cửa xe, một trái một phải, giống như hai hộ pháp kẹp chặt chiếc xe của họ ở giữa không chừa một kẽ hở. Đừng nói là tăng tốc bỏ chạy, lúc này tốc độ xe đã không còn nằm trong tay họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221786/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.