Chu Uẩn vừa định lên tiếng la hét, người đè lên cô dường như đã dự đoán trước cô sẽ có hành động này, thủ pháp cực nhanh, bịt chặt miệng cô không cho phát ra bất kỳ âm thanh nào. Đôi tay đang trói buộc trên eo đột nhiên giật mạnh chiếc áo khoác trên người cô, lực đạo rất lớn, gần như là xé rách áo khoác khỏi người cô.
Chu Uẩn không nói được câu nào, bàn tay trên môi dùng lực rất mạnh, cô thử nâng chân lên để tách hai người ra, giây tiếp theo, bị người ta bế thốc lên không trung, ném vào trong xe với tốc độ cực nhanh.
Trời tối đen như mực, trong xe không có bất kỳ ánh sáng nào, chiếc xe này dường như đã đậu ở đây từ sớm chỉ đợi cô xuất hiện là ra tay.
“Đừng động đậy.”
Khoảnh khắc giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, cơ bắp đang căng cứng của Chu Uẩn lập tức thả lỏng, sự trói buộc trên người cũng dần biến mất. Cô giơ tay đấm mạnh vào anh: “Văn Chú, anh còn dám làm thế nữa, em…”
Lời còn chưa dứt, trên môi lại bị một luồng hơi ấm tập kích, lời cảnh cáo vừa rồi của cô đã bị nhân ngay một cú vả mặt nhanh nhất trong lịch sử, Văn Chú lại một lần nữa dùng môi chặn môi, ép tất cả những lời chất vấn của cô quay ngược trở lại trong cổ họng.
“Suỵt.” Văn Chú lên tiếng nhắc nhở, bàn tay giữ cằm cô nhẹ nhàng xoay mặt cô đi, nhắc nhở cô im lặng quan sát.
Vị trí bọn họ đang ở rất kín đáo, nhờ lợi thế của con dốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221785/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.