Đôi mắt dài hẹp của Chu Vực b*n r* tín hiệu nguy hiểm, ánh mắt nhìn thẳng vào ánh mắt Chu Uẩn đang ném tới, giọng điệu hơi lạnh lùng:, giọng nói hơi lạnh: “Em muốn nói gì?”
Phản ứng của anh ta tuy không rõ ràng, nhưng nhờ nhiều năm chung sống cùng nhau giúp Chu Uẩn nhạy bén nắm bắt được sự coi trọng của anh ta đối với chuyện này, vẻ mặt lạnh lùng dần ấm lại, lộ ra nụ cười như đã thấu rõ mọi chuyện: “Tôi muốn nói, chuyện nhà họ Khương rốt cuộc là tai nạn hay là có liên quan đến nhà họ Chu?”
Chu Vực chọn cách im lặng, chỉ là màu sắc nơi đáy mắt còn đen hơn cả màn đêm kia, tông màu lạnh lẽo bao trùm.
Cô cố tình chọn cách đương đầu với khó khăn: “Sau khi Khương Nghiêm Bân rơi xuống lầu, ông cụ Văn rời khỏi nhà họ Văn, ông ấy ra ngoài là bận chuyện khác hay là nhận được điện thoại thông báo Khương Nghiêm Bân đã chết?”
Chu Uẩn nhếch môi cười khẽ: “Tư duy bình thường đều sẽ cho rằng ông cụ Văn rời khỏi nhà họ Văn có lẽ là để xử lý chuyện làm ăn, nhưng tôi lại cảm thấy ông ấy ngồi xe rời khỏi nhà họ Văn có lẽ là để làm bia đỡ đạn cho người khác, anh nói xem?”
Chu Vực xem xét lại người trước mặt, từng lời nói cử chỉ hoàn toàn không liên quan gì đến quá khứ, lại có cảm giác xa lạ chưa từng thấy, anh ta chưa bao giờ nghĩ Chu Uẩn sẽ đoán được những chuyện này, ít nhất trong nhận thức của anh ta, với năng lực của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221784/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.