Anh ta là một kẻ điên từ đầu đến chân, trước kia còn biết giả vờ đôi chút, mà nay ngay cả giả vờ cũng không thèm nữa, phơi bày bộ mặt chân thực nhất của mình trước mặt cô, anh ta không phải nhất quyết bắt cô nổ súng, mà là muốn cô nhìn cho rõ, Chu Vực anh ta của hiện tại rốt cuộc là người như thế nào, anh ta muốn kéo cô cùng trầm luân.
Chu Uẩn ép buộc bản thân phải bình tĩnh lại, biết rõ phía sau là ma quỷ nhưng vẫn phải kính nể ba phần, làm bộ cũng được mà thực sự nhận thua cũng xong, phát súng này tuyệt đối không thể do cô bắn.
“Tại sao lại muốn tôi tham gia vào chuyện này?” Chu Uẩn khẽ nuốt nước bọt: “Chuyện giữa anh và Tào Kim Chính tại sao lại muốn tôi kết thúc? Tôi không muốn tham gia, nếu nhất quyết bắt tôi nổ súng để chứng minh sự trong sạch của mình, anh có thể không tin tôi.”
Cô thử vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đang giữ chặt mu bàn tay mình, một lần không được, lại thử lần thứ hai, dù sao cũng phải thoát khỏi sự kiểm soát của anh ta.
Chu Vực không hề lay động, đầu ngón tay đột ngột siết chặt nắm lại tay cô trong lòng bàn tay, họng súng đang hạ xuống lại một lần nữa bị nâng lên nhắm thẳng vào Tào Kim Chính “Nếu em đã lựa chọn anh lúc ở trên xe, anh cũng phải có chút biểu hiện chứ nhỉ? Có qua có lại mới có thể đi được lâu dài, em không muốn giải quyết hắn, không phải có anh đang nắm tay cùng em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221783/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.