Có câu nói này của anh còn khiến cô yên tâm hơn ngàn vạn lời giải thích.
Chu Uẩn không sợ đấu đá với người khác cũng không sợ thua, duy chỉ trong chuyện tình cảm là căm ghét sự phản bội. Nếu chuyện hôm nay là do Văn Chú một tay lên kế hoạch, cô sẽ không chút lưu tình vung tay chặt đứt mọi dây dưa với anh.
“Dừng xe.”
“Làm gì?” Văn Chú lo lắng vết thương của cô nếu không xử lý sớm sẽ để lại sẹo: “Xử lý vết thương trước đã, còn những chuyện khác đều không quan trọng bằng sức khỏe của em.”
Chu Uẩn trịnh trọng nói: “Đưa em về đi, đây là thời điểm mấu chốt, em không muốn kế hoạch của Thiệu Nhất Phong đổ sông đổ bể. Mặc dù cách làm có hơi nguy hiểm, nhưng quả thực có tác dụng, nếu bây giờ em đi cùng anh, mọi thứ sẽ thành công cốc.”
“Em muốn làm gì?”
“Lừa lấy sự tin tưởng của Chu Vực, làm rõ xem rốt cuộc anh ta có ý định rời khỏi Túc Nguyên hay không. Nếu có, em muốn biết rõ thời gian anh ta rời đi.” Chu Uẩn biết anh lại đang lo lắng cho mình, ôn tồn an ủi: “Hơn nữa Tống Miện nói cũng không phải là hoàn toàn không có lý, anh ở bên ngoài quá lâu sẽ bất lợi cho chúng ta, hiện tại người bên ngoài đều tưởng anh bị tai nạn xe, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, phải dựa vào thiết bị bệnh viện để duy trì sự sống, rời đi quá lâu sớm muộn gì cũng lộ ra sơ hở.”
Văn Chú lần đầu tiên không muốn cô bình tĩnh như vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221780/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.