Chu Uẩn đang định hỏi về chuyện của Khương Nghiêm Bân thì điện thoại của Văn Chú vang lên, người gọi đến là Tống Miện. Anh nghe máy, thuận tay mở loa ngoài.
“Văn tổng, Thiệu Nhất Phong hiện đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu, cậu ấy có khống chế lực đạo, chỗ va chạm chúng tôi cũng đã xử lý trước đó, người thì bị thương nhưng may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng.”
“Ừ, phái người canh chừng phòng bệnh cậu ấy đang nằm, đề phòng Chu Vực ra tay với cậu ấy.”
“Tôi đã sai người đi làm rồi.”
Cuộc gọi ngắn gọn, chỉ nói trọng điểm, không phải Chu Uẩn chưa từng nghe qua, chỉ là lần này trong lòng cô dâng lên một chút cảm giác kỳ lạ.
“Em giận vì Tống Miện làm chuyện này mà không bàn bạc với em sao?”
“Vâng.”
Văn Chú nhẹ nhàng dời tay cô ra, cùng với chiếc khăn đang bịt vết thương, cẩn thận xem xét mức độ bị thương trên trán cô.
Vẫn may, chỉ bị trầy da, máu đã dần đông lại không còn chảy ra nữa, chỉ cần không chảy máu nữa thì đối với Văn Chú đã là tin tốt.
“Vết thương vẫn không thể chậm trễ, anh đưa em đến phòng khám gần nhất để xử lý vết thương trước đã.” Anh vẫn không yên tâm, Chu Uẩn là người có cá tính, gặp chuyện chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì đều không quan trọng bằng việc khác, đặc biệt là ngay lúc này, cô một lòng muốn mượn cơ hội này để đổi lấy sự tin tưởng của Chu Vực, mức độ coi trọng vết thương tự nhiên bị những chuyện khác thu hút,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221781/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.