Trong xe có gắn máy nghe lén, ý nghĩa là gì không cần nói rõ cũng biết chuyến xe này chẳng khác nào “chuyến xe tử thần”.
Hèn gì biệt thự yên tĩnh lạ thường, Thiệu Nhất Phong khi gặp cô sắc mặt càng thêm nặng nề, lúc này máy nghe lén trên xe dường như đang nói cho cô biết, tất cả những gì diễn ra trên xe đều nằm trong tầm kiểm soát của Chu Vực.
Chu Uẩn tạm thời không dám mở miệng, lời nhắc nhở trên tờ giấy chắc chắn là muốn cô phối hợp, nếu cô tùy tiện tìm một chủ đề nói chuyện có lẽ sẽ không có tác dụng mà ngược lại còn hại Thiệu Nhất Phong.
Chiếc xe chạy êm ái về phía đích đến, ánh đèn neon lốm đốm lướt qua cửa sổ. Thiệu Nhất Phong đợi sau khi đi qua ngã tư đèn xanh đèn đỏ thứ hai mới chậm rãi mở miệng: “Cô Chu, Văn tổng hy vọng cô bình an.”
Tim Chu Uẩn thắt lại, lưng dán chặt vào ghế ngồi, vai cứng đờ chỉ có thể dựa vào chút bình tĩnh cuối cùng để phối hợp với anh ta: “Văn tổng nào?”
“Đương nhiên là Văn tổng của Thịnh Hoằng.” Thiệu Nhất Phong nói rõ thân phận: “Thực ra tôi là người của Văn tổng, thời gian này nếu cô có việc gì có thể tìm tôi.”
Vở kịch này dần dần sáng tỏ, Chu Uẩn dù có ngốc đến đâu lúc này cũng nhận ra điểm kỳ lạ. Trước khi lên xe đưa giấy nhắc nhở cô, sau khi lên xe chỉ rõ sự tồn tại của máy nghe lén, Thiệu Nhất Phong sắp xếp từng bước một, mục đích chính là để rũ bỏ mối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221779/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.