Bóng người bước vào, rất nhanh đóng cửa phòng lại.
Vị trí Chu Uẩn đứng nằm ở chếch phía sau bóng người đó, cô nắm chặt con dao gọt hoa quả trong tay, chuẩn xác và dứt khoát lao tới kề dao lên cổ người phụ nữ. Cô thu lực lại sẽ không gây ra vết thương ngoài da, nhưng vật lạnh lẽo chạm vào da thịt, là người thì ai cũng sẽ hoảng sợ.
Quả nhiên, người đó từ từ giơ hai tay lên, nói cực nhỏ: “Là tôi, Quách Doanh.”
Căn phòng lờ mờ, ánh sáng không đủ để nhìn rõ mặt người. Chu Uẩn nghe thấy hai chữ Quách Doanh thì sững sờ, may mà phản ứng cũng nhanh, cán dao ép sát vào cô ta: “Thấy trời tối nên vào phòng để dễ ra tay sao?”
Quách Doanh run rẩy nói: “Không phải… Tôi muốn hợp tác với cô.”
“Nhưng tôi không muốn hợp tác với cô.” Chu Uẩn cố ý ấn dao sát cổ cô ta hơn: “Cho cô hai lựa chọn, hoặc là ngoan ngoãn đi ra ngoài, hoặc là tôi gọi Chu Vực tới.”
“Đừng!” Quách Doanh bình ổn cảm xúc, nhẹ giọng nói rõ ý định: “Tôi có thể nói cho cô biết vụ tai nạn xe tối nay của Văn tổng bên Thịnh Hoằng không phải là tai nạn, là do Chu tổng sắp xếp người làm.”
Tay cầm dao của Chu Uẩn khẽ khựng lại: “Ý gì?”
“Tôi tận tai nghe thấy Chu tổng bảo thư ký Lâm sắp xếp người xử lý chuyện này, tôi không cần thiết phải lừa cô.” Quách Doanh biết cô sẽ không dễ dàng tin tưởng, lại nói: “Chu tổng dự định ba ngày sau sẽ rời khỏi Túc Nguyên, anh ta chắc chắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221778/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.