“Cho cô năm triệu?” Chu Uẩn dời mắt nhìn sang chỗ khácđây là phản ứng trong vô thức sau khi nghe được lời tuyên bố ấu trĩ kia “Tôi cũng rất muốn nhìn xem năm triệu đô la Mỹ trông như thế nào, cô nói xem nếu ném tới liệu có đè chết người không?”
Hai tay buông thõng bên hông của Phó Mỹ từ từ nắm chặt thành nắm đấm, tiếp tục uy h**p với vẻ dự liệu trước mọi việc: “Nếu các người không đưa, tôi sẽ đem chuyện Văn Chú yêu cầu tôi hãm hại Chu Vực nói hết cho anh ấy biết, tôi cũng muốn xem đến lúc đó Chu Vực sẽ làm thế nào!”
“Cô biết tôi nhìn ra điều gì từ cô không?” Ánh mắt Chu Uẩn khẽ chuyển động một lần nữa rơi trên người Phó Mỹ, chỉ là lần này ánh mắt dò xét đánh giá cô ta từ đầu đến chân hai lượt “Có cái mã bề ngoài mà không có não, chẳng trách lần sau lại thê thảm hơn lần trước.”
Lời chế giễu cay độc giống như cây kim khâu đế giày, phần sắc nhọn lập tức đâm xuống, tim Phó Mỹ đau nhói, hốc mắt cay cay: “Cô thì hiểu cái gì! Ai mà chẳng muốn mình có cuộc sống tốt đẹp? Cô ra ngoài đường hỏi xem ai chưa từng mơ trúng số đổi đời sau một đêm? Dựa vào đâu mà cô đứng ở điểm cao nhất chỉ trỏ phán xét sự lựa chọn của người khác!”
Cô ta dùng sức gào lên câu cuối cùng, giọng nói khàn đặc gào đến mức Chu Uẩn phải nhíu mày: “Cô tìm tôi mở miệng là đòi năm triệu đô la Mỹ, tôi không đồng ý thì thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221769/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.