Chu Uẩn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi đỏ mọng khẽ run lên tố cáo nỗi khổ sở khi phải nhịn cười của cô. Cô ép mình mím chặt môi quay lại nhìn anh, nhưng trong tầm mắt hễ xuất hiện khuôn mặt anh và chiếc cà vạt kia, cô lại không nhịn được, cuối cùng phì cười ngay trước mặt anh.
Văn Chú bỏ chiếc cà vạt trong tay vào lại hộp, liếc xéo cô: “Muốn ăn gì?”
Cô mím môi, suy nghĩ một lát: “Đơn giản thôi, em sợ ở bên ngoài lâu quá Chu Vực sẽ phát hiện.”
“Em tưởng anh ta bây giờ không phát hiện chắc?” Văn Chú chỉnh lại lưng ghế, ngả người ra sau, toát lên vẻ lười biếng nhàn nhã.
“Quách Doanh chắc chắn sẽ nói với anh ta chuyện em cố tình cắt đuôi cô ta.” Chu Uẩn thẳng thắn nói “Nhưng sau đó em có thể nói mình không thích bị người khác bám theo, một mình lẻn ra ngoài đi dạo, Chu Vực sẽ không nghi ngờ quá nhiều.”
Văn Chú không cho là vậy, dựa vào ghế nhắm mắt giả vờ ngủ, miệng lại không buông tha: “Anh ta bây giờ rảnh đâu mà quản em, tìm Chu Bá Sầm tính sổ đủ để anh ta bận rồi.”
Chu Uẩn nhớ lại lúc nói với Chu Vực về chuyện du thuyền nổ tung, bao gồm cả việc Chu Bá Sầm tìm Tào Kim Chính lấy mạng cô, biểu hiện của Chu Vực quả thực không nhìn ra manh mối, càng giống như sự kinh ngạc muộn màng, đôi mắt kia khi nhìn cô mang theo vài phần khó xử, trong im lặng tự trách mình không bảo vệ được cô. Nếu những biểu lộ cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221770/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.