Chu Uẩn nghiêng người nhìn người nào đó đang ung dung tự tại phía sau, khẽ chau mày:”Anh làm à?”
Văn Chú buồn chán khẽ xoa đầu ngón tay, ngước mắt đón nhận ánh nhìn của cô, đuôi lông mày hơi nhướng lên:”Chuyện là do bọn họ làm, sao em lại quay sang trách anh?”
Cô mấp máy môi, cảm giác bất lực cách một màn hình lan sang giờ phút này “Người đó là Tào Kim Chính sao?”
Văn Chú không phủ nhận.
Chu Uẩn khẽ thở hắt ra một hơi: “Chúng ta có thể dùng cách khác để tạo cơ hội, tại sao nhất định phải dùng cách này?”
“Dùng cách nào?” Văn Chú đột ngột đứng dậy, đứng trước ghế sofa, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt “Cô ta tình nguyện như vậy, tại sao anh phải ngăn cản?”
Lời đã nói đến nước này, Chu Uẩn đã đoán được người phụ nữ xuất hiện trong màn hình giám sát là ai, chỉ là đoán thì đoán, chưa nghe thấy câu trả lời khẳng định của người khác, trong lòng vẫn chưa chịu thôi.
Cô mím chặt môi, cụp mắt xuống, giọng nói cực nhẹ cầu xin đáp án cuối cùng từ anh:”Là Phó Mỹ sao?”
Kết quả giống như vừa rồi, Văn Chú trước sau vẫn không nói lời nào, mà sự im lặng của anh thường chính là đáp án.
Chu Uẩn nghĩ mãi không thông, người phụ nữ rõ ràng vừa thoát khỏi lồng sinh tử tại sao lại rơi vào vũng lầy? Tào Kim Chính so với sự tàn nhẫn độc địa của Chu Vực chỉ có hơn chứ không kém, có quan hệ với hắn ta, trừ khi không đụng chạm đến lợi ích của hắn ta, nếu không kết cục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221768/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.