Hai người làm ầm ĩ một hồi vẫn chưa có kết quả thì điện thoại của Văn Chú vang lên. Dù anh đã để chế độ rung nhưng không hiểu sao vẫn khiến tim người ta thắt lại, tần suất rung từng đợt khiến cả hai dần im lặng, tiếng động phát ra từ chiếc điện thoại trở thành sự tồn tại chói tai nhất.
Chu Uẩn tưởng là Chu Vực gọi tới, còn đang nghĩ sao tính tình anh ta thay đổi nhiều như vậy, bị Văn Chú tắt máy rồi mà vẫn gọi lại, thật không giống phong cách làm việc của anh ta chút nào.
Văn Chú đặt điện thoại xuống, liếc nhìn màn hình hiển thị, ba chữ “Ôn Thanh Dữ” đang nhấp nháy ánh sáng xanh. Trong đêm khuya tĩnh lặng, thứ ánh sáng leo lét này chẳng khác nào xiềng xích đến đòi mạng, mà còn là loại xiềng xích có nhãn mác rõ ràng.
Chu Uẩn tinh mắt nhận ra sắc mặt anh có một giây khác lạ, cô nhanh tay chộp lấy điện thoại, lơ đãng liếc qua, nhìn rõ cái tên trong danh bạ, tự mình bật cười trước, sau đó rất hiểu ý giúp anh nghe máy. Cô bắt chước tháo tác quen thuộc của anh, bật loa ngoài rồi đưa điện thoại tới trước mặt anh.
Trong phòng rất yên tĩnh, giọng nói của Ôn Thanh Dữ nghe rất rõ ràng, thân thiết lại dịu dàng gọi một tiếng: “A Chú.”
Văn Chú nhận lấy điện thoại, liếc nhìn Chu Uẩn trước, trầm giọng đáp: “Ừ, có việc gì không?”
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lát, giọng nói dịu dàng sau khi nghe thấy tiếng anh liền pha chút nghẹn ngào, nói rõ mục đích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221761/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.