Mấy câu nói liên tục như đạn bắn thẳng vào đầu dây điện thoại bên kia khiến Chu Uẩn ngớ người. Cô biết miệng lưỡi Văn Chú xưa nay vẫn lợi hại, cới thân phận của anh không cần phải kiêng dè quá nhiều, có rất nhiều người sẵn sàng chạy theo nịnh nọt, nhưng đối phương là Chu Vực, thân phận địa vị cũng kshông phải dạng vừa. Anh thì hay rồi, không nể nang chút nào, nói một tràng xong cúp máy ngay lập tức. Sau một loạt hành động đó, hoàn toàn không coi người bên kia ra gì, người không biết còn tưởng anh đang mắng cấp dưới làm việc không hiệu quả.
Chu Uẩn nhìn màn hình điện thoại từ từ tắt ngấm, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Đàn ông các anh có ‘ông dượng*’ không?”
Ông dượng*: trong trường hợp này mang ý nghĩa giống như “bà dì” còn “ông dượng” chỉ bên nam, chỉ nam giới cũng giống như phụ nữ tới tháng nên tính tình khó chịu cáu gắt
Ngọn lửa trong lồng ngực Văn Chú hoàn toàn không nén xuống được nữa, anh nắm lấy cổ tay cô, lật người đè cô xuống, vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt: “Có ‘ông dượng’ hay không tôi không biết, nhưng biểu hiện vừa rồi của em làm tôi rất khó chịu.”
Chiều cao và thể hình của anh đều chiếm ưu thế hơn cô, bị đè chặt thế này Chu Uẩn không chịu nổi, phải dùng hết sức lực mới rút được tay từ ngực anh ra, vịn vào vai anh, bày ra vẻ mặt khuyên anh bình tĩnh: “Phụ nữ bọn em không thể thường xuyên tức giận, dễ bị u xơ, đàn ông các anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221760/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.