Trần Xuyên nhìn chằm chằm vào cọc tiền được đẩy đến trước mặt, độ dày rõ ràng hơn hẳn phong bì lúc nãy. Nhận số tiền này, chuyện anh ta nợ nần bên ngoài sẽ không ai hay biết, hơn nữa giống như cô đã nói, cũng không bảo anh ta đi giết người, chẳng qua là đưa người đến nhà nghỉ đàng hoàng, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.
Trước tình cảnh kinh tế túng quẫn hiện tại, Trần Xuyên không còn cách nào khác, mà đây lại là cách kiếm tiền nhanh nhất và người trong trấn sẽ không biết. Anh ta không nghĩ nhiều nữa, cầm lấy cọc tiền trên bàn nhét vào cái túi rộng tự may bên trong áo khoác, cuối cùng không yên tâm hỏi lại một câu: “Tôi bảo bạn tôi nói cho người đó biết Võ Hữu Thuyên đang ở nhà nghỉ là được rồi đúng không? Sẽ không bảo tôi làm gì nữa chứ?”
Chu Uẩn mím môi: “Có.”
Trần Xuyên nhíu mày: “Lại có chuyện gì nữa?”
“Anh bước ra khỏi quán trà, giao dịch giữa tôi và anh xem như không tồn tại.”
“Yên tâm, chuyện này ngay cả mấy người bạn đó tôi cũng không nói, nhận tiền làm việc tôi hiểu mà, chuyện này từ nay về sau sẽ thối rữa trong bụng tôi, không có người thứ ba biết đâu.”
Chu Uẩn nâng chén trà trên bàn lên ra hiệu với anh ta.
Trần Xuyên đại khái hiểu ý cô, cũng nâng chén lên, cụng chén đáp lại.
Hai bên đều ngầm hiểu, thường có câu “rượu thịt trôi qua ruột, chuyện cũ theo rượu đi”, là một câu nói cũ, ý là uống chén rượu này xong thì dù chuyện lớn tày trời cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221759/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.