Đợi họ sửa soạn xong xuôi thì đã là chuyện của nửa tiếng sau. Khi Chu Uẩn đi ra thì không thấy Văn Chú đâu, chỉ thấy một mảnh giấy anh để lại, nhắn cô xuống gara gặp nhau.
Chu Uẩn cầm điện thoại đi xuống tầng hầm B1 của bãi đậu xe, hai chiếc xe rất khiêm tốn đang đậu ở đó. Một chiếc Volkswagen Passat phổ biến trên thị trường, một chiếc Wuling Hongguang cũng không kém phần “có tiếng”.
Chu Uẩn đi vòng qua chiếc Volkswagen, Văn Chú không ngồi ở ghế lái mà đang đứng gọi điện thoại cách đó không xa, cô không làm phiền, đi một vòng quanh chiếc xe.
Cứ tưởng anh cố tình tỏ ra khiêm tốn, bên trong xe chắc đã được độ lại, không ngờ vẫn là xe nguyên bản, nội thất chẳng thay đổi chút nào.
“Lên xe đi.” Văn Chú vòng qua đầu xe, thuận tay mở cửa ghế phụ cho cô.
“Hầm để xe của biệt thự Ngọc Long mà lại có Volkswagen và Wuling Hongguang sao?” Chu Uẩn mím môi “Thịnh Hoằng mấy năm gần đây làm ăn không tốt à?”
“Cái này mà em cũng nhìn ra được sao.” Văn Chú đặt tay phải lên khung cửa, hất cằm về phía cô “Vậy với giá trị tài sản này này có lọt được vào mắt xanh của em không?”
Chu Uẩn giả vờ ghét bỏ: “Giấc mộng hào môn của em tan vỡ từ đây sao?”
Văn Chú kéo hẳn cánh cửa đang mở hở ra, một lần nữa đưa tay mời: “Đi thôi, tối nay không ở đây, về chỗ anh.”
“Biệt thự Ngọc Long chẳng phải cũng là nhà của anh sao?” Chu Uẩn đón lấy ánh mắt anh, lập tức hiểu ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221762/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.