Lúc này, Chu Uẩn hoảng loạn chưa từng thấy. Rõ ràng biết anh tuyệt đối không phải người tính tình dĩ hòa vi quý, lại cứ đụng trúng cái xương cốt cứng đầu của cô chọn cách cứng đối cứng. Trước đây, anh từng chính miệng nói, nhất định sẽ tháo dỡ bộ xương cứng đầu này của cô, giờ tháo hay chưa chưa bàn, nhìn cái tư thế trói cổ tay anh, xương cốt có thể còn, nhưng mạng có thể mất.
“Chúng ta thương lượng chút được không?” Cô hiếm khi tính tình tốt lại càng hiếm khi nói lời ngon ngọt “Anh đường đường là đàn ông đừng keo kiệt như thế, phải có độ lượng, chỉ là câu nói đùa, chuyện bé xé ra to sẽ khiến Văn tổng Thịnh Hoằng có vẻ bụng dạ hẹp hòi còn so đo với phụ nữ, đúng không?”
Dứt lời, Chu Uẩn nhếch môi, nghiêng đầu bày tỏ nụ cười thiện chí nhất với anh, cũng là lần ngoan nhất, hèn nhất kể từ khi quen biết Văn Chú.
Văn Chú nhìn cô không chớp mắt. Một người phụ nữ thông minh nếu làm nũng, không mấy ai chống đỡ được. Anh cũng là người trần mắt thịt, đương nhiên cũng hùa theo số đông.
“Tôi cứ muốn so đo đấy thì sao?” Văn Chú khẽ kéo một cái, thấy cô cứng cổ không chịu lại gần, ngặt nỗi cổ tay bị trói buộc, muốn thoát ra nhưng lực bất tòng tâm, thân thể cứng đờ ngay trước mặt anh vẫn đang gồng mình chống đỡ
“Biết em và người phụ nữ khác khác nhau ở đâu không?”
Chu Uẩn khẽ nhíu mày: “Anh muốn nói gì?”
Anh cười: “Tự tìm khổ.”
“Anh mới tự tìm khổ.” Chu Uẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221750/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.