Lực cắn của Chu Uẩn dần nhẹ lại. Đối với người mình đồng da sắt, chút đau đớn trên cổ tay dường như chẳng nhằm nhò gì.
Cô từ từ nhả ra, nhìn dấu răng rõ rệt trên cổ tay anh, giống như một xu hướng mới – nụ hôn dấu răng.
Chu Uẩn cụp mắt cố ý không nhìn anh, giọng khàn khàn, lộ rõ vẻ mệt mỏi sau cuộc yêu: “Nếu tôi cứ mâu thuẫn mãi thì sao? Tôi chưa bao giờ đánh cược vào sự kiên nhẫn của một người đàn ông, lời đàn ông nói lúc trên giường đa phần là dỗ ngon dỗ ngọt, bước ra khỏi căn phòng này lại là một kiểu nói khác.”
Cô có thể cảm nhận được khí trường của người đàn ông trước mặt dần trở nên u ám, nhưng cô thích nói lời khó nghe trước, cho dù anh không chấp nhận được.
Chu Uẩn dùng sức đẩy anh ra, kéo chăn mỏng quấn chặt lấy mình như con nhộng tằm, ngồi trên giường nhìn. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, cái nên thấy cái không nên thấy cô đều thấy cả rồi, khó tránh khỏi suy diễn lung tung, mặt đỏ bừng, quay đầu nhìn sang chỗ khác, ném tấm chăn mỏng trên ghế cuối giường cho anh: “Anh có sở thích gì lạ vậy, mặc vào đi.”
Văn Chú ngẩn ra, nhướng mày hừ nhẹ: “Vừa rồi sao em không bảo tôi mặc vào?”
Đôi mắt hạnh trong veo của Chu Uẩn lướt qua một tia xấu hổ và ngượng ngùng không lời, c*n m** d*** tìm cách chữa cháy: “Kỹ thuật kém quá, mặc hay không cũng thế thôi.”
Dường như có những tinh linh nhỏ lặng lẽ chui qua khe cửa sổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221749/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.