Một người đàn ông nói lời tình tứ không đáng sợ, điều đáng sợ là một người vốn luôn nói năng dè dặt, nay lại thì thầm bên tai bạn, đáp lại câu hỏi của bạn và bày tỏ tâm ý của anh ta.
Chu Uẩn không phải là kẻ mù quáng vì yêu. Trong khoảng thời gian ở Vụ Sơn, cô đã suy nghĩ rất rõ ràng. Tiếp cận Văn Chú, hợp tác kết thúc thì tuyệt đối không lưu luyến, cái cô cần chỉ là kết quả đó. Thậm chí cô từng nghĩ, với tính cách của Văn Chú, hứng thú đối với cô sẽ chẳng kéo dài được bao lâu, đôi bên đều có mục đích riêng, lúc chia tay tự nhiên cũng chẳng phiền phức.
Nhưng bây giờ thì sao?
Cô đã rơi vào một cái bẫy mới, cổ tay bị buộc một sợi dây, cô vẫn còn cơ hội kiểm soát, có thể tự mình thoát khỏi khả năng lún sâu hơn.
Chu Uẩn cắn chặt môi dưới, cơn đau làm người ta tỉnh táo, cũng khiến đôi mắt đang mơ màng của cô trở nên trong trẻo trở lại. Cô nhìn về phía anh, trong đồng tử cũng chỉ có sự hiện diện của anh, càng như vậy lại càng nhìn rõ hơn.
Cô cố tình làm khó: “Tôi không yêu đương kiểu không cưới xin, anh có chắc chắn có thể cho tôi danh phận bà Văn không? Theo tôi biết, sức khỏe của Thẩm phu nhân không tốt, bà ấy nói với truyền thông trước ống kính cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận thân phận bà Văn tương lai của Ôn Thanh Dữ. Lý do anh không làm sáng tỏ ngay lập tức, chẳng phải là vì không muốn kích động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221751/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.