Trái tim Tào Kim Chính run lên, cảm giác giống như cửa đóng không chặt để gió lùa vào, lồng ngực lạnh toát khó chịu. Trước mắt, anh ta ngược lại đã trở thành kẻ bị động, bị người ta dắt mũi, hoàn toàn không nắm bắt được người phụ nữ đối diện rốt cuộc đến đây với mục đích gì. Nhìn phong cách hành sự của cô không phải là kẻ tầm thường, thiên về kiểu người mềm cứng đều không ăn. Giao thiệp với loại người này, trong lòng Tào Kim Chính hiểu rõ, anh ta chưa chắc đã chơi lại, dứt khoát chọn cách im lặng, cô muốn nói gì thì nói, bản lĩnh tùy cơ ứng biến anh ta vẫn có.
Căn phòng làm việc vốn không lớn dần dâng lên một bầu không khí vi diệu, sự ngột ngạt từ từ xâm chiếm mọi vật dụng trong phòng, bao gồm cả con người.
Văn Chú dựa nghiêng vào ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, thuận tay rút một tờ báo ra vẻ chăm chú đọc, đối với ánh mắt Tào Kim Chính ném về phía mình thì coi như không thấy, ung dung tự tại ngồi đó. Chân trái gác cao thỉnh thoảng khẽ đung đưa, mũi giày thi thoảng chạm vào cạnh bàn trà, dáng vẻ lười biếng hệt như một ông chủ phủi tay mặc kệ sự đời.
Tào Kim Chính thấy không thể trông cậy vào anh được nữa, cứ im lặng mãi cũng không phải cách, không thể tiêu tốn cả buổi tối ở đây được.
Anh ta hắng giọng, làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Chu Bá Sầm gì chứ? Chuyện này thì có liên quan gì đến Chu Bá Sầm?”
Chu Uẩn rất hài lòng với câu trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221746/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.