Một chiếc xe địa hình từ từ chạy về phía họ, đèn pha đã tắt, mắt người cuối cùng cũng có thể thích nghi lại.
Văn Chú cúi người nhẹ nhàng đặt cô xuống, khẽ nói: “Đi theo tôi.”
Chu Uẩn lặng lẽ đi theo sau lưng anh, đưa tay sờ về phía trước, đáp lại cô là khoảng không trống rỗng. Văn Chú không hề đưa tay nắm lấy cô như lúc trước, chính xác mà nói, từ khi bước vào khu vực này, khí trường và trạng thái tỏa ra từ người Văn Chú đều đã thay đổi, khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng xa cách như lúc mới gặp.
Một người đàn ông bước xuống từ chiếc xe địa hình, lắc lư đi đến trước đầu xe chắn bớt một phần ánh sáng, nhìn thấy ông chủ Tào liền cười hì hì chào hỏi: “Lão đại, hôm nay ngọn gió nào thổi anh tới đây vậy?”
“Bớt mồm mép lại.” Tào Kim Chính sa sầm mặt mày nói thẳng vào việc chính “Bảo A Vọng đưa người phụ nữ kia đến văn phòng của tôi.”
“Được thôi.” Người đàn ông dời tầm mắt tỉ mỉ đánh giá người phụ nữ mảnh mai đối diện, cợt nhả nói: “Ái chà, số đào hoa của đại ca cũng không vừa đâu nha!”
Tào Kim Chính đá một cước qua không chút nể nang: “Miệng mồm không có chốt chặn, cậu tưởng ai cũng giống cậu, mở mắt ra là chỉ nghĩ đến chuyện trong đ*ng q**n hả, cút!”
Người đàn ông rất ít khi thấy Tào Kim Chính nổi giận, bình thường nói năng làm việc trơn tuột quen rồi, bỗng nhiên thấy Tào Kim Chính giận tím mặt, ngẩn người hồi lâu, may mà đầu óc vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221745/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.