Tiếp xúc lâu như vậy, Văn Chú hiểu tính cách của cô, càng hiểu rõ con người cô. Đầu óc thông minh, năng lực đủ đầy, nếu cô nguyện ý phát triển trong giới thương nghiệp, hào quang chắc chắn sẽ còn rực rỡ hơn hiện tại, tuyệt đối không thua kém đàn ông, thậm chí còn mạnh hơn rất nhiều người đàn ông khác, nhưng có một khuyết điểm, có lẽ cô biết rõ, chỉ là chưa bao giờ để trong lòng.
Văn Chú im lặng một lát rồi đưa ra câu trả lời: “Văn Hoằng là người giỏi đánh vào tâm lý, tin tức ông ta tung ra vừa khéo là tin tức em cần, sự dẫn dắt sai lệch khiến người ta rơi vào bẫy, nếu tiếp xúc trực diện với ông ta, tính cách và phong cách hành sự của em đối với ông ta mà nói là chưa đủ tầm, muốn để ông ta buông bỏ sự đề phòng với em, thì em buộc phải ngừa bài, may ra mới còn khả năng thương lượng.”
Anh chịu nói cho cô biết những chuyện liên quan đến tính khí của ông cụ Văn, đối với Chu Uẩn mà nói đã là điều bất ngờ, nhưng nghĩ lại, bọn họ hiện tại miễn cưỡng cũng coi như là quan hệ hợp tác bước đầu, đã là hợp tác thì tự nhiên có thể giúp thì giúp, biết người biết ta mới có thể đối phó tốt hơn.
Xe chạy với tốc độ đều đều về phía trước, ánh sáng ban ngày đã tắt, màn đêm dần bao trùm Túc Nguyên, mở ra tấm màn của buổi đêm, cũng giống như chiếc đồng hồ đếm ngược không tiếng động, lên lịch trình cho tất cả những sự việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221744/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.