Chu Uẩn hoàn toàn không có cơ hội cãi lại, nụ hôn ập xuống dùng lực rất mạnh, cơn giận rất rõ ràng, hận không thể tháo xương cô nuốt vào bụng. Tách khỏi Văn Chú chưa được bao lâu, không lẽ anh uống lộn thuốc rồi sao?
Bàn tay đấm vào người anh dần dần tê dại, không lay chuyển được thân hình cao lớn của anh dù chỉ một chút, hôn đến mức cô mặt đỏ tai hồng, hô hấp khó khăn.
Nụ hôn “lấy mạng” này cuối cùng cũng chấm dứt vào khoảnh khắc Chu Uẩn tìm được cơ hội cắn vào môi dưới của Văn Chú. Khi hô hấp thuận lợi trở lại, cô rũ mắt nhìn rõ trên môi dưới của anh rỉ ra một giọt máu đỏ tươi, đó là kiệt tác của cô.
Cắn xong Chu Uẩn vẫn có vài phần hối hận, nhưng Văn Chú vừa rồi nhất cử nhất động dường như biến thành người khác, nụ hôn trước đây cho dù mạnh mẽ anh vẫn có chừng mực, duy chỉ vừa rồi là không nghe lọt bất kỳ âm thanh ngăn cản nào. Chu Uẩn thừa nhận, cô có chút hoảng.
“Tôi…” Cô mím đôi môi đỏ mọng “Tôi bảo anh buông ra rồi.”
“Chu Uẩn, trả lời tôi một câu hỏi.” Anh đưa tay khẽ v**t v* chiếc cổ trắng ngần của cô, anh đứng ngược sáng, khiến đôi mắt càng thêm u tối, nhưng lại có thể nhìn thấy rõ ràng hình bóng mình trong đồng tử của cô, “Nếu Chu Vực bày tỏ tình cảm với em, em sẽ chấp nhận sao?”
Loại câu hỏi này nếu là người khác hỏi Chu Uẩn có lẽ sẽ trả lời ngay, duy chỉ thốt ra từ miệng anh, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221743/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.