Quán bar Mint lúc này đang vào giờ buôn bán phát đạt nhất, đúng dịp thứ sáu, lượng người đông hơn ngày thường, cộng thêm hôm sau không phải ngày làm việc, đa số đều đến để chơi thâu đêm.
Văn Chú nghe thấy động tĩnh truyền đến từ góc hành lang phía trước, ngậm điếu thuốc trên môi chưa châm lửa, đi ngược chiều với đám người ồn ào. Không khí náo nhiệt lướt qua vai Văn Chú, câu chuyện tiến đến cao trào, vang lên tiếng la hét của nam thanh nữ tú. Anh nhíu mày, tầm mắt dán chặt vào hai chữ “Lối ra” phía trước, không để ý đến đám người đi ngang qua.
“Văn tổng.” Người phụ nữ vắt chiếc áo khoác đen trên tay, nhìn đám người ùa tới, nghiêng người nhường chỗ, đợi mấy người đó đi qua, lại gọi một tiếng Văn tổng.
Bạch Đàm chính là nghe thấy tiếng gọi thứ hai mới chậm rãi dừng bước, quay đầu đánh giá bóng lưng mảnh khảnh đang vội vã rời đi kia, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, kéo tay áo cấp dưới bên cạnh: “Này, người vừa rồi có phải gọi một tiếng Văn tổng không?”
Nữ cấp dưới nhìn theo tầm mắt cô ấy, cẩn thận nhớ lại giọng nói vừa nghe được, không chắc chắn lắm: “Hình như là gọi Văn tổng. Ôi dào Bạch tổng, khó khăn lắm tối nay mới tụ tập ăn mừng công ty ký được đơn hàng lớn, đừng quan tâm người khác nữa!”
“Mọi người vào trước đi, lát nữa tôi vào sau.” Bạch Đàm giờ mới biết tay của nữ cấp dưới khỏe thế nào, phải dùng hết sức mới thoát ra được, “Tôi trả lời cuộc điện thoại công việc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221747/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.