Bên cạnh Chu Vực chỉ có một thư ký thân tín và Giám đốc khách sạn đi cùng.
Hồng Thuận đi bên cạnh cảm nhận rõ rệt cái lạnh do áp suất xung quanh giảm đột ngột, gằn giọng mắng: “Còn ngẩn ra đó làm gì? Cút qua đây!”
Người phụ nữ làm việc ở Long Thần chưa đầy một năm, bình thường Hồng Thuận đối xử với họ nghiêm khắc thì có nghiêm khắc, nhưng riêng tư vẫn khá dễ nói chuyện, chuyện sa sầm mặt mày thế này không thường xảy ra, nên lúc này bị lạnh lùng quát mắng, người phụ nữ đỏ bừng mặt, nghe lời Hồng Thuận cúi đầu đi tới, định đứng sau lưng Hồng Thuận để ông ta đỡ cho một chút.
Còn chưa đến gần, Lâm Tuấn Thăng đã giơ tay chặn đường, giống như thái giám thời xưa hiểu được tiếng lòng của đế vương, sắc mặt hơi lạnh: “Xin lỗi.”
Người phụ nữ ngẩn ra, sau đó mới nhận ra lời xin lỗi trong miệng anh ta là nói với ai, theo bản năng nhìn Hồng Thuận, cầu mong ông ta nói đỡ vài câu tốt đẹp để chuyện này qua đi.
Hồng Thuận nhận được tín hiệu cầu cứu, lén lút đánh giá Chu Vực một cái, thấy thần sắc trông có vẻ khá bình thường. Ngày thường vị tiểu Chu tổng này đối xử với mọi người hòa nhã, chưa từng nổi giận ở nơi công cộng, nghĩ rằng chắc là một người dễ nói chuyện.
Hồng Thuận hắng giọng: “Chu tổng, có thể là hiểu lầm, cô ấy mới chuyển chính thức không lâu, phương diện xử lý công việc còn thiếu sót, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi Chu tổng và cô Chu.”
“Hay là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221740/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.