Trải qua chuyện sinh tử, thay đổi lớn nhất của Chu Uẩn chính là trong tình huống này vẫn có thể bình tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ là Chu Vực là người đa nghi, cô biết muốn lời nói dối của mình trở thành sự thật, trước tiên bản thân phải tin những gì mình nói là thật.
Cô hơi xê dịch sang bên cạnh, cánh tay phải chạm vào Lâm Tuấn Thăng, hai chủ tớ bọn họ giống như xem cô là miếng thịt kẹp trong chiếc bánh hamburger, không thoát khỏi số phận cuối cùng bị “xử lý”.
Chu Uẩn nhìn thẳng về phía trước, giọng điệu giải thích rất tự nhiên: “Ở đại sảnh lâu như vậy, dính chút mùi nước hoa chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Cô cố tình quay đầu nhìn anh ta vào lúc này, trong ánh mắt mang theo ý cười: “Anh, lời vừa rồi của anh không phải quản quá rộng rồi chứ, em đã là người trưởng thành, chuyện yêu đương có bạn trai đều là chuyện rất bình thường, trên người có mùi nước hoa nam giới cũng chẳng có gì lạ.”
Lâm Tuấn Thăng theo bản năng liếc nhìn Chu Uẩn, vừa ngạc nhiên trước thái độ thay đổi lớn của cô lại vừa toát mồ hôi thay cho cô. Chu Uẩn lần này trở về dường như có chút không giống trước kia, cũng khó trách, trải qua một kiếp nạn sinh tử, nếu vẫn giống như cũ thì mới là lạ.
Chu Vực hơi nheo mắt, giọng nói trầm thấp có chút khàn khàn: “Khi nào thì dẫn về ra mắt?”
Người từng có tiếp xúc thân mật với cô e rằng dẫn ra sẽ dọa sợ một nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221741/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.