“Em muốn để nhà họ Chu phát hiện sao?” Đôi mày đang nhíu chặt của Văn Chú lại sâu thêm vài phần “Tôi ngồi xuống đất nghỉ một lát.”
Chu Uẩn ngồi bên cạnh anh, thấy anh bất động cũng không biết bị thương nặng thế nào, suy cho cùng cũng là vì cô nên mới chịu khổ, cảm giác áy náy trong lòng quá khó chịu, cô cẩn thận hỏi thăm: “Tôi có thể xem vết thương sau lưng anh được không? Nếu nghiêm trọng chúng ta đừng chần chừ nữa, lỡ bỏ lỡ thời điểm điều trị tốt nhất, sau này để lại di chứng gì thì làm sao?”
Đến nước này rồi mà anh vẫn không bỏ qua cơ hội mỉa mai: “Yên tâm, đâu dám bám lấy người đòi gả cho heo, tôi có bám cũng bám người gả cho người, không ăn vạ em đâu.”
Chu Uẩn bị một câu của anh làm cho dở khóc dở cười: “Lúc nãy tôi đẩy anh chẳng phải ngồi rất vững sao? Vừa rồi sao lại ngã?”
Anh liếc xéo cô, ánh mắt im lặng chứa đựng vạn điều, như muốn nói: Em tự nghe xem lời mình nói có phải tiếng người không?
Cô khẽ ho một tiếng: “Tôi chỉ suy đoán theo lẽ thường thôi mà.”
“Không phải suy đoán theo lẽ thường.” Văn Chú mỉa mai cô “Là em muốn trốn tránh trách nhiệm chứ gì?”
Chu Uẩn có lý do chính đáng để nghi ngờ anh bây giờ đang mượn cớ bị thương để làm càn, cái vẻ “được đà lấn tới” đó lúc nào cũng nhắc nhở cô, nguyên nhân bị thương là do ai.
Nếu không phải đang ở Long Thần, có lẽ Chu Uẩn đã đứng dậy gọi điện ngay cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221739/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.