Những nghi ngờ liên tiếp khiến Chu Uẩn bắt đầu đánh giá lại câu hỏi ban đầu của Văn Chú. Trông anh không giống như đang muốn nói mỉa mai vài câu hay hạ thấp cô, mà giống như một lời nhắc nhở nào đó hơn.
Cô trấn tĩnh lại: “Ý anh là gì?”
Văn Chú nhìn thẳng vào cô, bỗng nhiên bật cười: “Em thông minh như vậy mà không hiểu sao?”
Có những chuyện không nhất thiết phải nói toạc ra mới có thể nhìn thấu, cũng giống như lúc này, sự ám chỉ mập mờ so với sự thật phơi bày ngay trước mắt càng khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, nó sẽ thôi thúc bạn đi tìm câu trả lời, dù trong lòng bạn ít nhiều đã biết được một chút.
Chu Vực có tâm tư gì với cô, giữa họ phải giải quyết thế nào, trong lòng Chu Uẩn tự có tính toán, không cần thiết phải nói chuyện chi tiết với Văn Chú, đặc biệt là chuyện liên quan đến tình cảm của cô. Cô luôn có thói quen giấu kín đoạn quá khứ tốt đẹp này vào nơi sâu nhất trong đáy lòng, không muốn để người khác nhìn vào bình phẩm.
Cô luôn có một tật xấu, đúng như cô đã nói với Văn Chú trước đó. Cô rất mâu thuẫn, cho nên phương thức cô lựa chọn trong chuyện tình cảm cũng là “mâu thuẫn”.
Sợ mình bộc lộ quá nhiều, cuối cùng không được trân trọng.
Sợ mình cứ mải miết cho đi, cuối cùng lại thương tích đầy mình.
Chu Uẩn giơ tay khẽ đẩy vai anh: “Có phải anh biết gì không? Tại sao không nói rõ một lần luôn đi?”
“Nói rõ một lần thì còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221738/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.