Chu Uẩn thoáng chốc ngẩn ngơ, dưới ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn rõ góc nghiêng khuôn mặt anh như được vẽ bằng bút chì, ngay cả phần xương hàm nhô ra cũng vừa vặn đến thế, trước đây chưa từng để ý, giờ nhìn lại mới biết cốt tướng quan trọng thế nào với một người.
Có lẽ nhận ra mình bị sắc đẹp làm mê muội, Chu Uẩn thầm mắng mình hai tiếng, khi nhìn lại anh, trong đáy mắt đã thêm vài phần dò xét: “Sao anh lại ở đây? Đã đến rồi còn để Tống Miện thay mặt làm gì?”
“Vừa rồi chẳng phải đã nói rồi sao?” Anh lười biếng đáp “Vụng trộm.”
Chu Uẩn có lý do chính đáng để nghi ngờ người này dùng cái cớ đó để lấp l**m, những lời lẽ đánh tráo khái niệm ngược lại được dùng rất điêu luyện. Cánh tay cô cong lại, một cú thúc khuỷu tay chuẩn xác vào người phía sau, lực trói buộc trên eo lập tức giảm đi, cô thuận lợi thoát khỏi vòng tay anh.
Văn Chú làm ra vẻ kinh hãi tột độ nhìn cô, giống hệt lúc mới gặp, cợt nhả chẳng có chút đứng đắn nào, ngón trỏ thon dài chỉ vào cô: “Tôi tin tưởng em như thế, vậy mà em lại đánh lén tôi sao?”
Chu Uẩn khoanh hai tay trước ngực, vai dựa vào cửa sổ đóng chặt phía sau, học theo ánh mắt không lạnh không nhạt trước kia của anh liếc nhìn: “Còn diễn à?”
Văn Chú khẽ nhướng mày, diễn đủ rồi tự nhiên biết điểm dừng, thấy cô có ý định tính sổ, anh thoải mái tự nhiên đi vào trong phòng hai bước, chọn một chiếc ghế đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221737/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.