Chu Uẩn dùng sức cắn lên môi anh, mùi máu tươi lan tỏa nơi đầu lưỡi, hơi thở trở lại buồng phổi, cảm giác đè nén lập tức biến mất, cô nhìn thấy Văn Chú dùng ngón tay cái quét nhẹ qua cánh môi, vết máu nhàn nhạt dính trên ngón tay cái của anh.
“Cô cầm tinh con chó à?” Anh khẽ xoa đầu ngón tay, vết máu không khiến anh chú ý, ngược lại làm trái thông lệ lấy điện thoại liên hệ nhân viên an ninh bên ngoài bảo họ cho đi.
Chu Uẩn chuẩn bị xuống lầu, đi được nửa đường lại bước ngược lên hai bước, ngẩng đầu nhìn anh, khí thế không hề thua kém: “Văn Chú, tôi không phải là người gọi thì đến đuổi thì đi, càng không phải món đồ chơi tiêu khiển sau khi anh làm việc bận rộn, tôi biết những người có tiền như các anh thân phận địa vị bày ra đó, bất kể là cố ý hay vô ý, coi trọng hay coi thường, tiền của anh sẽ không có một xu của tôi, cho nên có một số việc biết điểm dừng thì nên dừng, tôi không cần thiết càng không có nghĩa vụ phải nhẫn nhịn anh mãi.”
Nói xong, Chu Uẩn không đợi anh phản hồi, một mình xuống lầu. Cô vịn tay vịn, đôi chân trần kiên định bước đi, ánh mắt từ trên cao dõi theo chặt chẽ, tầm nhìn nóng bỏng dường như có thể thiêu đốt một lỗ thủng trên áo cô.
***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221691/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.