Cô đang đánh cược, đánh cược người phụ nữ trước mặt chính là người cô đã nhìn thấy ở khách sạn Dung Thành trước đó. Khi ấy người phụ nữ đang đi rất vội vàng, trong lòng ôm không ít tài liệu, không cẩn thận va phải cô, bước chân vội vã đến nỗi chưa kịp xin lỗi, khi lướt qua, Chu Uẩn vô tình nhìn thấy dưới cằm cô ta có một vết bớt hình giọt nước, người trước mặt cô có vết bớt y hệt ở cùng vị trí.
Chu Uẩn nhớ rất rõ, người phụ nữ chạy nhanh đến bên chiếc xe sedan màu đen, tài xế mở cửa xe, người đàn ông từ trên xe bước xuống nhận lấy chiếc ô trong tay tài xế đứng trước mặt người phụ nữ.
Nội dung cuộc trò chuyện cụ thể Chu Uẩn nghe không rõ, chỉ nhớ đầu người phụ nữ cúi rất thấp, dáng vẻ chờ đợi bị phê bình, cuối cùng tài liệu được chuyển giao cho tài xế, người đàn ông trước khi đi dùng ngón tay chỉ chỉ vào người phụ nữ, một mình che ô rời đi.
Sở dĩ Chu Uẩn nhớ rõ cũng là vì hành vi của người đàn ông kia quá hèn hạ, mặc kệ người phụ nữ dầm mưa, sau khi nhìn thêm vài lần liền phát hiện có chút quen mắt, bóng lưng sải bước rời đi và dáng điệu dường như đã gặp ở đâu đó. Sau này về đến chỗ ở Chu Uẩn cuối cùng cũng nhớ ra người đó là ai.
… Khương Nghiêm Bân.
“Cô Chu, nếu tôi là cô thì sẽ không làm chuyện ngu xuẩn.” Người phụ nữ rũ mi mắt, liếc nhìn mảnh kính sắc nhọn đang kề trên cổ “Tầng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221692/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.