Chu Uẩn cẩn thận từng li từng tí mở mắt trái, liếc thấy “con ma” sau cánh cửa mở cửa bước ra. Một bộ đồ hát kịch màu xanh pha lẫn màu lục khoác trên người, dài đến mặt giày, đặc biệt là khuôn mặt trắng bệch pha đỏ rõ rệt kia là bắt mắt nhất.
Ánh sáng tầng hầm hoàn toàn dựa vào đèn tường, vừa khéo sao đèn tường gần chỗ này sáng không nhiều, dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt vai nữ chính kinh kịch còn chưa hóa trang xong kia trông rợn người vô cùng, cái miệng tô son hình đĩnh vàng* đỏ như sắp nhỏ máu.
Miệng tô son hình đĩnh vàng*: Trong trang điểm hí khúc, đây là kiểu vẽ miệng nhỏ nhắn, môi trên được vẽ nhọn và cong lên ở hai bên mép.
Có thể xác định không phải ma là người, nhưng với lớp trang điểm và tạo hình này, Chu Uẩn lúc đầu nhìn nhầm cũng không trách cô hoàn toàn được, ai bảo chỗ rộng thế này mà ngay cả đèn cũng không nỡ bật.
Người đó giơ tay nhẹ nhàng rũ ống tay áo rộng, trước tiên là trách mắng Văn Chú: “Bà thấy cháu là lâu không bị ông nội mắng nên bắt đầu ngứa ngáy rồi.”
Ông nội?
Chu Uẩn bắt được từ nhạy cảm, từ sau lưng Văn Chú thò đầu ra, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt tuy đã trang điểm nhưng vẫn lộ ra khí chất xuất chúng, do trang điểm nên nhất thời không phân biệt được tuổi tác thực tế, cô dựa vào phỏng đoán chào hỏi: “Bà là Hạ lão phu nhân phải không ạ?”
Ánh mắt Hạ Mẫn hơi chuyểnrơi vào người phụ nữ có dung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221690/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.