Lực giãy giụa Chu Uẩn nhẹ đi một chút, cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng đầy áp bức của Văn Chú mà thất thần. Ban đầu cô nghĩ anh phát hiện ra thiết bị giấu dưới thảm, nhưng anh biết có người trong tủ quần áo từ lúc nào?
Cô đảo mắt nhìn về phía cửa tủ, khép kín không một kẽ hở, không có bất kỳ sự bất thường nào, làm sao Văn Chú biết được?
Trong lúc cô nghi hoặc, cửa tủ bị người bên trong nhẹ nhàng đẩy ra, từng chút từng chút hé mở như thước phim quay chậm, cho đến cuối cùng lộ ra khuôn mặt rõ ràng của Thẩm Kim Thư, cũng đồng thời phơi bày biểu cảm bối rối ngượng ngùng của cô ấy trước mặt họ.
Biết mình làm sai, càng biết rõ người anh trai này của mình mềm cứng đều không ăn, nhưng nếu thực sự muốn anh nể mặt, thì dùng chiêu mềm mỏng ít nhất còn có một tia hy vọng sống sót.
Chân tay Thẩm Kim Thư đều tê rần, dù vậy vẫn không dám cử động, ngồi khoanh chân trong tủ quần áo, bên cạnh là những bộ quần áo chưa xé mác, treo kín hai bên, kẹp cô ấy ở giữa, khiến cô ấy trông nhỏ bé yếu ớt, vô cớ sinh ra ảo giác họ đang bắt nạt người khác.
“Anh.”
“Em có thể giải thích.”
“Chuyện này ấy mà…”
Thẩm Kim Thư vô tình liếc nhìn, vừa hay chạm phải ánh mắt Chu Uẩn ném tới, đại tiểu thư có thể nhận thua nhưng tuyệt đối sẽ không chịu mất mặt trước người ngoài, cô ấy vênh mặt đưa ra yêu cầu: “Chuyện này em có thể giải thích nhưng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221689/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.