Chu Uẩn ban đầu nghi ngờ mình nghe nhầm, đi dép lê đứng tại chỗ không di chuyển, nín thở lắng tai nghe âm thanh phát ra từ ban công.
Trong lúc chờ đợi, âm thanh quái dị kia lại không còn nữa, cứ như thể âm thanh vừa rồi nghe thấy chỉ là tiếng gió lướt qua, lay động cành lá.
Cô không tin quỷ thần, càng không tin vào những lời nhảm nhí về việc người giàu nuôi tiểu quỷ hay gọi hồn, đối với cô mà nói, nếu những thứ này có thật, thì với thân phận tài sản của nhà họ Chu lúc đó đủ để tìm được cao nhân đắc đạo đến cứu sống Chu Tư Tình, cho nên những lời nói đó đối với cô hoàn toàn là chuyện hoang đường vô căn cứ.
Chu Uẩn chuyển hướng đi đến tủ quần áo lấy một chiếc áo choàng ngủ sạch sẽ, tạm thời không có quần áo thay, cũng không thể tiếp tục mặc đồ bệnh nhân, tối nay phải giặt bộ đồ bệnh nhân đi, trong phòng tắm có máy sấy, cũng khá tiện.
Sau khi quyết định xong, Chu Uẩn vắt áo choàng ngủ lên khuỷu tay, đóng cửa tủ, lê dép chậm rãi đi về phía phòng tắm.
Trước khi đóng cửa, Chu Uẩn thận trọng xé ba túi kẹo dẻo trên bàn, lấy kẹo ra bỏ vào cái giỏ nhỏ, vỏ kẹo thì vò nhẹ rồi rải đều ở lối đi bắt buộc từ ban công vào trong phòng, sau cánh cửa phòng, cũng như trước cửa phòng tắm.
Cả phòng trải một lớp “thảm vỏ kẹo”, là ma đi vào thì không có tiếng, là người đi vào ắt sẽ giẫm phải, Chu Uẩn vẫn tin tưởng thính lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221688/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.