Chu Uẩn chậm chạp rời khỏi vai anh, mi mắt khẽ rũ xuống, nhìn chằm chằm vào nếp nhăn trên áo trước ngực anh mà không nói một lời.
Câu hỏi kiểu này bảo cô trả lời thế nào? Về tình riêng mà nói, Chu Vực là người đã ở bên cô lâu nhất, trước giờ luôn giữ hình tượng người anh trai đối xử rất tốt với cô. Còn Văn Chú mới quen biết vỏn vẹn mấy ngày, bắt cô đưa ra lựa chọn như vậy, nếu không phải cố ý thì ai tin nổi chứ?
Văn Chú thu hết những tâm tư nhỏ nhặt của cô vào trong mắt. Gặp phải câu hỏi không muốn trả lời là cô liền im lặng, khiến người đặt câu hỏi phải biết khó mà lui. Nhưng anh lại là người thích đương đầu với khó khăn, vốn dĩ có thể bỏ qua hoặc dừng lại ở đó, nhưng hôm nay anh nhất định phải moi được một kết quả từ miệng cô.
Anh đột ngột buông lỏng tay.
“Đừng!” Chu Uẩn vội vàng ôm chặt lấy vai anh lần nữa “Tôi nói, tôi nói!”
Đôi tay đang đỡ lấy cô lập tức siết chặt lại. Cô vẫn ở trong phạm vi an toàn, chỉ là nếu có thêm một lần nữa, con chó Cane Corso kia chắc chắn sẽ lao về phía cô, lần này cô không còn không gian để chạy trốn nữa rồi.
Tuy là nhận thua, nhưng Chu Uẩn vẫn tức giận trừng mắt nhìn anh, hai má phồng lên như chuột hamster vì giận dỗi: “Chọn anh.”
“Cái gì?” Văn Chú hơi nghiêng mặt “Nghe không rõ lắm.”
Anh chính là cố ý, hiểu rồi.
Chu Uẩn ỷ vào việc đã xé rách lớp mặt nạ với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221687/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.