Điện thoại vừa tắt, trái tim Chu Uẩn cũng chìm xuống theo. Đôi tay đang siết chặt eo cô di chuyển như bóng ma di chuyển lên vai cổ cô, đầu ngón tay hơi ấm áp đặt trên làn da như có như không v**t v*, giống như đang nâng niu một món bảo vật nào đó, đang từ từ thưởng thức xem cảm giác khi chạm vào như thế nào.
Hơi thở của cô cũng bất giác chậm lại, mắt rũ xuống không dám nhìn anh, đôi môi khẽ hé đang th* d*c, tiếng thở rất yếu, như thể vừa trải qua một sự sợ hãi cực độ, cả người cứng đờ giữ nguyên tư thế.
“Tôi tưởng cô sẽ nói gì đó chứ.” Văn Chú lướt mắt qua đôi môi đỏ mọng của cô, đó là kiệt tác của anh, quả nhiên như vậy đẹp hơn nhiều.
“Anh muốn tôi nói gì?” Chu Uẩn từ từ ngước mắt, va vào đôi mắt sâu thẳm của anh, ánh mắt mang tính xâm lược vẫn chưa hoàn toàn phai nhạt khiến lòng người run lên, cô nhanh chóng cụp mắt xuống, như dỗi hờn dùng mà buông lời khiêu khích anh“Tôi có phải nên báo cảnh sát nói Văn tổng của Thịnh Hoằng quấy rối t*nh d*c không? Vừa hay tôi cũng vừa từ chỗ đó ra coi như quen cửa quen nẻo.”
Phản ứng của cô anh đã dự liệu được. Với tính cách của Chu Uẩn, lúc này mà chưa lao tới quyết một trận sống mái với anh thì đa phần là biết rõ sự chênh lệch quá lớn. Bất kể thân phận, chỉ nói về sức lực, giữa nam và nữ vốn đã có sự khác biệt tự nhiên. Cô là người thông minh, biết lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221686/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.