“…”
Chu Uẩn theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ, may mà tài xế ngồi khá xa, chỉ là không biết hiệu quả cách âm của xe thế nào. Cô khẽ gõ vào kính cửa sổ xe: “Kính có lớp chống nhìn trộm, thế cách âm thì sao?”
“Hừ.” Văn Chú liếc xéo cô, ánh mắt như nhìn thấu tâm can “Có cái tâm tư này mà còn sợ người khác biết à?”
“Anh hiểu lầm rồi.” Chu Uẩn mím chặt môi, một lúc sau mới bất lực giải thích “Tôi sợ giọng anh lớn quá bị người bên ngoài nghe thấy, người mất mặt là anh, hơn nữa…”
Chu Uẩn rốt cuộc vẫn không nói ra câu nói có tính sát thương cao cuối cùng kia.
Dáng vẻ ngậm chặt miệng của cô rơi vào mắt Văn Chú, còn khiến người ta bực mình hơn cả việc không ký được hợp đồng trị giá hàng trăm triệu, anh nhìn chằm chằm cô, đôi mắt khẽ nheo lại: “Nói.”
Chu Uẩn đầu tiên là lắc đầu, sau đó lộ ra nụ cười nịnh nọt, dù sao cũng đang cầu cạnh người ta, chỗ ở tối nay còn phải dựa vào vị đại gia ngồi ghế sau này.
“Con người tôi rất biết tự lượng sức mình, đang nói thì phát hiện mình chẳng có cửa nào so với anh, nên vội vàng im miệng ngay, không có ý gì khác.”
Chu Uẩn giơ tay phải lên làm bộ dạng muốn thề thốt “Tôi đảm bảo không có nói…”
“Nhà cô thề thốt mà giơ hai ngón tay à?” Văn Chú cười khẩy “Nói dối không chớp mắt, định lừa ai đấy?”
Chu Uẩn chậm chạp giơ thêm ngón áp út, đáp ứng yêu cầu giơ ba ngón tay thề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221685/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.