Câu “lại” này đã đẩy bầu không khí đến mức vi diệu.
Bàn tay đang bận rộn của Văn Chú khựng lại hai giây, rồi tiếp tục làm việc, nhưng trạng thái đã không còn tập trung mười phần như vừa rồi, mà dành ra ba phần để lưu ý cuộc trò chuyện giữa họ.
Người ta chủ động chào hỏi, Chu Uẩn không tiện không đáp lại, cô đáp lại bằng nụ cười nhạt: “Chào cô, cô Ôn.”
Tài xế từ từ khởi động xe, tốc độ rất chậm, giảm bớt sự xóc nảy do đường xá không tốt mang lại.
Chu Uẩn thắt dây an toàn, nhìn từng cái cây bên ngoài cửa sổ. Trong màn đêm, sự tồn tại của chúng càng giống những người lính hộ tống, chỉ dẫn phương hướng tiến lên. Nhưng nếu cứ nhìn chằm chằm mãi, những cái cây ẩn trong bóng tối dần dần mất đi dáng vẻ vốn có, giống như quỷ dữ đi đòi mạng trong đêm khuya, toát ra vài phần đáng sợ.
“Cô Chu, cô vẫn chưa nói ở đâu.” Ôn Thanh Dữ nhẹ nhàng nhắc nhở “Tiện để Tiểu Đường đưa cô qua đó.”
Vấn đề ở đâu quả thực Chu Uẩn vẫn chưa nghĩ tới. Sau khi ra khỏi đồn cảnh sát, cả người cô mơ màng, quá trình thẩm vấn tiêu tốn quá nhiều sức lực. Lúc này rời khỏi phạm vi đồn cảnh sát ngồi trong chiếc xe ấm áp, trạng thái căng thẳng lặng lẽ rút đi, mệt mỏi ùa vào tứ chi, khả năng suy nghĩ của não bộ hơi chậm chạp.
Cô bình tĩnh lại một chút mới nhớ ra vẫn chưa trả lời câu hỏi của Ôn Thanh Dữ, dựa vào ghế nhàn nhạt nói: “Nhà bạn, khu Kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221684/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.