Tầng một đang náo nhiệt như dầu sôi lửa bỏng, trái ngược hoàn toàn với bầu không khí trong phòng bao tầng hai sau cuộc trao đổi ngắn ngủi, yên tĩnh đến mức một sợi tóc rơi xuống cũng có thể nghe thấy.
Điện thoại của Tống Miện sắp bị gọi đến cháy máy rồi, nếu không phải đã tắt chuông từ trước, thì lúc này tiếng chuông điện thoại có lẽ đã vang vọng khắp trong khách sạn, không có lúc nào ngừng nghỉ.
“Điện thoại công việc thì cứ nghe, những cái còn lại cậu tự xem xét mà xử lý.” Văn Chú kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay đưa lên miệng, bật lửa ở ngay bên cạnh nhưng anh không châm “Lát nữa người nhà họ Chu sẽ đến, dặn nhân viên khách sạn đừng cản, tiết lộ vị trí cho họ.”
“Vâng, tôi sẽ đi làm ngay.”
Tống Miện đi theo bên cạnh Văn Chú đã nhiều năm, từ năm anh tiếp quản Thịnh Hoằng, anh ta cũng vừa mới vào làm. Quá trình từ một trợ lý bình thường lên Tổng trợ lý không phải thuận buồm xuôi gió, nỗi chua xót trong đó chỉ mình anh ta hiểu rõ. Trong quá trình bản thân trưởng thành, anh ta cũng chứng kiến sự trưởng thành của Văn Chú kể từ khi tiếp quản công ty, anh thích nghi tốt hơn và có năng lực hơn anh ta rất nhiều.
Dưới sự lãnh đạo của anh, tốc độ phát triển của Thịnh Hoằng thực sự quá nhanh. Người kế thừa do chính tay ông cụ Văn chọn lựa và trọng điểm bồi dưỡng quả nhiên không thể tầm thường được.
Bất cứ lúc nào cũng đặt lợi ích công ty lên hàng đầu, cho dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221681/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.