Lời vừa dứt, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, người đàn ông đang phủ trên người cô lập tức rời đi, động tác dứt khoát không dây dưa.
Chu Uẩn tuy không nhìn rõ mặt anh nhưng cảm nhận rõ ràng có một luồng gió nhẹ lướt qua người, tiếp đó là tiếng vặn tay nắm cửa, cửa phòng mở ra.
Xuất phát từ sự bảo vệ bản thân, Chu Uẩn tiện tay cuộn tấm chăn mỏng bị đè dưới thân quấn chặt lấy mình, bộ dạng cô bây giờ bất kể ai đi vào đối với cô đều là một sự nguy hiểm, cánh tay đầy vết móng tay, làn da ửng đỏ lộ ra ngoài, còn cả người đàn ông ra mở cửa, bất kể là ai gõ cửa, khoảnh khắc nhìn vào trong phòng đều không thể nghĩ theo hướng tích cực.
Chu Uẩn tự biết thân phận quá đặc biệt, nếu lại gây ra chuyện gì nữa, chỉ làm mất mặt nhà họ Chu, những ngày tháng sau này của cô ở nhà họ Chu cũng khó sống.
“Đa tạ.” Chu Vực vượt qua anh nhìn vào Chu Uẩn đang quấn chặt chăn trong phòng, anh ta đã vội vàng hạy một mạch tới đây, đôi lông mày nhíu chặt sau khi thấy cô bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm.
“Chắc là lô thuốc bị điều tra thời gian trước.”
Chu Vực không phủ nhận: “Tôi đã xem tin nhắn em ấy gửi, căn cứ vào những triệu chứng em ấy nói, chắc là loại thuốc đó, nhưng lần trước không phải nói đã nghiêm ngặt điều tra rồi sao lại còn trôi nổi trên thị trường?”
“Để thả dây dài câu cá lớn, cố ý thả một nhóm người ra, thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/van-co-an-danh-nguyen-thanh-dai/5221680/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.